Em rất thích được mút cặc của chàng, ra, em nó lại trách thêm anh: sao anh không về ngủ chỗ hằng ngày lại vạ vật nằm ngay ra bàn vậy, tuy trách nhưng em nó cũng không
có ý ép buộc anh phải làm như em nó nói, em nó ra phía nhà sau, jav lụng cụng gì khá lâu mới quay lại, em nó thấy anh vẫn ngồi chờ,
chưa ngủ lại thì cũng đưa chêm lời vào: thế nào, mất ngủ à, chờ em nó làm gì, anh nương dịp đánh ngay vào tâm lý em nó: ấy anh
ngại em nó còn yếu, lỡ ra đi bị trượt, nên phải gắng chờ em nó, lời nói chỉ thoảng qua mà sao em nó nghe như tràn ân tình của anh,
em nó…